Sự lãng mạn của người nghèo

Sự lãng mạn của người nghèo
Rate this post

Chiều tối, tôi đi bộ đến cầu vượt, trông thấy một chàng trai đang cố hết sức cõng một cô gái lên cầu, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi, tôi vội vàng chạy tới giúp nâng dìu họ, hỏi chàng trai:
– Cô ấy bị bệnh phải không? Để tôi giúp gọi xe đưa đến bệnh viện.

Lên đến cầu, cô gái bỗng nhiên cười lớn, chàng trai vội vàng xin lỗi tôi:

– Xin lỗi, cảm ơn anh, chúng tôi đang chơi đùa.
– Cái gì? – Tôi lúng túng có phần hơi bực tức.

Cô gái cười mãi rất lâu mới dừng lại, nói với tôi rằng hôm nay là ngày kỷ niệm 3 năm ngày cưới của họ, họ đang cùng nhau dạo bộ.

– Anh ấy không có tiền, tôi không cần anh ấy mua quà gì, nhưng anh ấy có sức khỏe, nên muốn cõng tôi lên cầu, mới cõng tới lui được 3 lần, thì đã mệt, sau này kỷ niệm 30 năm ngày cưới, tôi sẽ bắt anh ấy cõng 30 lần… – Cô gái tựa vào vai chàng trai lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Tôi cứ luôn cho rằng, sự lãng mạn nhất định phải có hoa tươi, ánh nến, âm nhạc kết hợp với nhau, không biết trên thế giới này lại có sự lãng mạn đặc biệt của người nghèo như thế. Như vậy vấn đề ở đây là làm thế nào để ta có cảm giác hạnh phúc chứ không phải là cái gì làm chúng ta hạnh phúc.

Lamthenaoaz.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *